|
Thánh
lễ trọng mừng Chúa Thăng Thiên
tại giáo xứ Phủ Lý.
Vào
hồi 19h30 tối, ngày 21 tháng 5 năm
2009. Cha Phêrô chính xứ đã
chủ sự thánh lễ mừng Chúa Thăng
Thiên tại nhà thờ tạm giáo
xứ PhủLý.
Đến tham dự Thánh lễ có đông
đảo bà con giáo hữu trong và
ngoài giáo xứ.
Sau đây là nguyên văn bài chia
sẻ của cha Phêrô trong thánh
lễ hôm nay:
LỄ
THĂNG THIÊN
Cv
1, 1-11; Ep 1, 17-23; Mc 16, 15-20
Cuộc
sống được thăng hoa
Sau
khi Chúa Kitô Phục Sinh, Đức Giêsu
đã nhiều lần hiện ra với các
môn đệ của Ngài. Lần nào các
Tông đồ được Ngài chúc bình
an, và muốn ngỏ ý sai các Tông
đồ đi khắp thế giới để rao
giảng Tin Mừng về sự Phục Sinh
và bình an
mà Ngài mang đến cho các ông.
Phụng vụ Chúa Nhật Lễ Thăng
Thiên này, một lần nữa đã cho
chúng ta thêm niềm tin và hy vọng
vào sự Phục Sinh của Đức Kitô.
Như Ngài đã từng nói: “Chính
Thầy là sự sống lại và là
sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù
đã chết thì cũng sẽ được
sống” (Ga 11,25). Và chính
trong bài đọc II ( thư Ep ), Thánh
Phaolô cũng đã cho chúng ta thấy
điều đó “Tôi cầu xin Chúa Cha
vinh hiển, là Thiên Chúa của Đức
Giêsu Kitô Chúa chúng ta ban
cho anh em Thần trí khôn ngoan để
mặc khải cho anh em nhận biết Người.
Xin Người soi lòng mở trí cho anh
em thấy rõ, đâu là hy vọng anh
em đã nhận được”. “Sự
trỗi dậy” của Đức Giêsu
đã làm Phục Sinh cả thế gian,
cụ thể là cộng đoàn Kitô hữu
tiên khởi mà đại diện là các
Thánh Tông đồ. Các Ngài đã
đổi mới toàn diện: từ ngu
muội đến sáng suốt, từ sợ hãi
đến can đảm, từ chán nản đến
vui mừng và tràn đầy hy vọng,
đầy nhiệt huyết lên đường
loan báo tin vui Đức Giêsu Kitô đã
Phục Sinh.
Cuộc
sống của các Tông đồ được
thăng hoa từ đó và mãi cho đến
thế hệ chúng ta hôm nay. Vì “chính
Đức Kitô làm đầu Hội Thánh; mà
Hội Thánh là thân thể và là
sự viên mãn của Đức Kitô, Đấng
làm cho tất cả được viên mãn”.
Sứ mạng này làm cho sự viên mãn
của Hội Thánh được lan khắp cùng
trái đất đã được các Tông đồ
lãnh nhận, và cả chúng ta ngày hôm
nay nữa, như trong bài đọc I sách Công vụ Tông đồ “Anh
em sẽ nhận được sức manh của
Thánh Thần khi Người ngự xuống
trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ làm
chứng cho Thầy đến tận cùng trái
đất”
Đức Giêsu lên trời, phải
chăng Ngài bỏ các Tông đồ, bỏ
chúng ta, bỏ Hội thánh của Ngài?
Tất nhiên là không. Bởi vì
Ngài đã đào tạo được một
thế hệ học trò đủ khả năng
để lên đường thi hành sứ vụ
theo lời trăn trối của Ngài. “Anh
em hãy đi khắp tứ phương thiên
hạ loan báo Tin Mừng cho tất cả
mọi loài thọ tạo” Và câu
hỏi đặt ra đã có câu trả
lời: “Có Chúa cộng tác với
họ và dùng dấu lạ điềm thiêng
mà xác nhận lời họ rao giảng”.
Cụ thể hơn Đức Giêsu đã hứa
“ Thầy ở cùng anh em mọi
ngày cho đến tận thế” (Mt
28,20b) và như vậy, một câu hỏi
nữa lại đặt ra cho chúng ta ngày
hôm nay: Chúa ở đâu, cụ thể như
thế nào? Tin Mừng cho thấy nơi
cuộc sống, nơi công việc của các
Tông đồ. “Những ai có lòng
tin, sẽ làm được các dấu lạ
nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được
ma quỉ, nói được những tiếng
mới lạ. Họ có cầm phải rắn,
hay uống nhầm thuốc độc, thì cũng
chẳng sao. Và nếu họ đặt tay
trên những người bệnh yếu đau,
thì những người này được an lành
khỏe mạnh”. Đó là việc các
Tông đồ ngày xưa, còn việc chúng
ta ngày hôm nay, những dấu lạ chúng
ta sẽ làm là: hãy sống yêu thương,
hiệp nhất, giúp đỡ lẫn nhau.
Đó chính là dấu hiệu Chúa ở cùng
chúng ta mọi ngày, như chính Chúa
Giêsu đã nói “cứ dấu này là
mọi người biết anh em là môn đệ
Thầy; là anh em hãy yêu thương
nhau” (Ga13,35) và chính Thánh
Gioan khẳng định “ Thiên Chúa
là Tình Yêu” (1 Ga 4, 8)
Lễ Thăng Thiên, với bài
Tin Mừng được dùng trong năm B này,
vốn là phần thứ hai của Tin
Mừng Máccô, được coi như phần
phụ chương: các lần Đức Giêsu
hiện ra. Theo các nhà chú giải Thánh
Kinh, Tin Mừng Máccô đã kết thúc
ở sự kiện các phụ nữ đi
viếng mộ Chúa “các bà không
hé cho ai biết điều gì, vì các
bà sợ” (Mc 16, 1- 8). Nhưng
đoạn Tin Mừng bổ sung này đã
mở ra một giai đoạn mới. Tất
nhiên, việc Đức Giêsu
lên trời không phải là
thời kì vắng mặt mà là đánh
dấu một thời điểm, một
giai đoạn của thế hệ kế tục
sứ mạng của Ngài, đó là các Tông
đồ. Đoạn Tin Mừng này cũng
không nhằm đề cao hiện tượng
kỳ diệu của việc Đức Giêsu lên
trời, nhưng là nhấn mạnh đến
sứ vụ của các Tông đồ và
cả cho chúng ta ngày hôm nay nữa.
Đó là đem Tin Mừng cho mọi tạo
vật, tức là ơn cứu độ, ơn
giải phóng, ơn chữa lành...
Chúng
ta tin vào Đức Giêsu Kitô Phục
Sinh, tin vào Tình Yêu và sức
mạnh Chúa Thánh Thần. Tin vào Đức
Giêsu Kitô trỗi dậy từ cõi
chết và ngự bên hữu Chúa Cha.
Vậy chúng ta có tin rằng chúng ta
được sống trong niềm vui và
hạnh phúc đó không? Mọi việc
chúng ta làm, mọi sự chúng ta có,
phải chăng là ân huệ Thiên Chúa?
Có lẽ đã đến thời của chúng
ta (những người Kitô hữu)
phải thay đổi cách sống, cách
quan niệm về Chúa. Để chân dung
Đức Giêsu Kitô được tỏ hiện,
để cho mọi người được nhìn
thấy, tin và noi gương Người mà
sống.
Ngày
nay tình trạng gian dối có mặt
ở mọi nơi, nhiều lúc người ta
che đậy sự thật, làm những
việc sai trái, sống theo những hình
thức giả dối. Theo một tác
giả căn bệnh nguy hiểm của xã
hội hôm nay là: “chuộng cái
giả mà sợ cái thật”, một
căn bệnh không có thuốc chữa
ngoại trừ phải “dũng
cảm nhìn vào sự thật”.
Để nhận ra sự thật và sống
theo sự thật, sống theo tiếng lương
tâm, dũng cảm chấp nhận các giá
trị của Tin Mừng. Giáo Hội đã
nhìn lại mình và công khai xin
lỗi về những gì mình đã làm
hại đến người khác. Biết
lỗi, xin lỗi và sửa lỗi không
phải là một việc làm xấu mà chính
là sự can đảm như Đức Giêsu
Kitô đã chết cho tội lỗi loài
người để rồi Phục Sinh
cứu loài người thoát khỏi sự
ràng buộc của tội lỗi, để
cho loài người được hưởng
hạnh phúc Nước Trời.
Trở lại mệnh lệnh của
Đức Giêsu trong Tin Mừng hôm nay “Anh
em hãy đi khắp tứ phương thiên
hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài
tạo vật”. Đối với chúng
ta là những người tin theo Đức
Giêsu, chúng ta phải ý thức
rằng sứ mạng của chúng ta quan
trọng như thế nào trong việc
loan báo Tin Mừng. Chúng ta có
thực sự thao thức là làm thế nào
để việc loan báo Tin Mừng có
hiệu quả hay không? Chắc
rằng đây là thao thức của
những người sống niềm tin
thực sự. Trên thực tế của xã
hội, con người trong cơ chế
thị trường, bối cảnh toàn
cầu hóa, phát triển và hội
nhập thì việc loan báo Tin
Mừng không thể dựa trên lý
thuyết được, mà phải làm
chứng. Vì chính cuộc sống
mới là lời rao giảng hữu hiệu
nhất, thuyết phục nhất. Như chính
Chúa Giêsu đã kêu gọi “Anh
em hãy làm chứng” chứ không
phải “anh em hãy đi thuyết
giảng” làm chứng mới là cái
cụ thể. Việc làm chứng của chúng
ta ngày hôm nay chính là sự hiện
diện của Đức Kitô Phục Sinh
trong môi trường gia đình, trong
giáo xứ, trong công sở, nhà máy,
cơ quan, học đường,… và trong
đời sống của những người Kitô
hữu.
Xin cho mọi người Kitô
hữu biết sống khiêm tốn,
quảng đại, hy sinh, tích cực
dấn thân đến cùng để làm
chứng cho Đức Kitô, là Đấng đã
chịu nạn, chịu chết nhưng đã
Phục Sinh và lên trời vinh hiển.
Amen.
HÌNH
ẢNH

|